|
| Bài toán giữ giá cần được giải đồng thời với bài toán tăng lương. (Nguồn: Thời báo Ngân hàng) |
Theo Nghị định số 161/2026/NĐ-CP, từ ngày 1/7/2026, mức lương cơ sở được điều chỉnh từ 2,34 triệu đồng lên 2,53 triệu đồng/tháng, tăng khoảng 8%. Đây là quyết sách cần thiết trong bối cảnh chi phí sinh hoạt không ngừng gia tăng, thể hiện sự quan tâm của Đảng và Nhà nước đối với những người đang trực tiếp vận hành bộ máy hành chính, cung cấp dịch vụ công và góp phần giữ vững sự ổn định của đất nước.
Tuy nhiên, để niềm vui tăng lương được trọn vẹn, vẫn còn một bài toán không thể xem nhẹ: Làm thế nào để mặt bằng giá cả được giữ ổn định, để phần thu nhập tăng thêm không nhanh chóng bị thu hẹp bởi chi phí sinh hoạt.
Đó không phải là sự bi quan hay hoài nghi về chính sách, mà xuất phát từ những trải nghiệm thực tế của không ít người dân qua các đợt điều chỉnh tiền lương trước đây. Mỗi khi có thông tin tăng lương, thị trường thường xuất hiện tâm lý “đón sóng giá”. Giá thuê nhà, thực phẩm, dịch vụ, học phí hay nhiều mặt hàng thiết yếu được điều chỉnh với nhiều lý do khác nhau, từ chi phí đầu vào, nhân công đến những biến động của cung - cầu thị trường.
Đối với những người có thu nhập khá, mức tăng ấy có thể chưa tạo ra nhiều áp lực. Nhưng với các gia đình sống chủ yếu bằng tiền lương, nhất là công chức trẻ, viên chức mới vào nghề hay những người đang nuôi con nhỏ, mỗi khoản chi tăng thêm đều tác động trực tiếp đến ngân sách gia đình.
Điều đáng nói, nỗi lo không nằm ở những khoản chi có thể cắt giảm, mà ở các khoản chi thiết yếu không thể trì hoãn. Tiền điện, tiền nước, tiền chợ, tiền học của con, chi phí khám chữa bệnh hay tiền thuê nhà đều là những khoản phải chi hằng tháng. Chỉ cần mỗi khoản tăng thêm một vài phần trăm, tổng chi phí sinh hoạt của cả gia đình cũng tăng lên đáng kể, làm cho phần thu nhập tăng thêm nhanh chóng bị thu hẹp.
Cần nhìn nhận một cách công bằng rằng, việc tăng lương không phải là nguyên nhân duy nhất khiến giá cả biến động. Giá hàng hóa và dịch vụ chịu tác động của nhiều yếu tố như diễn biến kinh tế thế giới, giá nguyên liệu, chi phí logistics, tỷ giá hay sự thay đổi của chuỗi cung ứng.
Tuy nhiên, điều người dân cảm nhận rõ nhất lại là sự trùng hợp về thời điểm: Lương vừa được điều chỉnh thì nhiều khoản chi trong cuộc sống cũng bắt đầu tăng theo. Chính cảm nhận ấy khiến nhiều người cho rằng điều khó nhất sau mỗi lần tăng lương không phải là tăng thu nhập, mà là giữ được sức mua của đồng tiền.
Suy cho cùng, một chính sách tiền lương thành công không chỉ được đo bằng tỷ lệ tăng hay số tiền ghi trên bảng lương, mà quan trọng hơn là khả năng bảo toàn sức mua của đồng tiền. Điều người dân kỳ vọng không đơn thuần là mức thu nhập cao hơn, mà là cuộc sống thực sự bớt áp lực hơn sau mỗi lần điều chỉnh chính sách.
Bởi vậy, bài toán giữ giá cần được giải đồng thời với bài toán tăng lương. Kiểm soát lạm phát, bảo đảm nguồn cung hàng hóa thiết yếu, tăng cường thanh tra thị trường và xử lý nghiêm các hành vi lợi dụng thông tin tăng lương để đầu cơ, găm hàng hoặc tăng giá bất hợp lý chính là những điều kiện để chính sách tiền lương phát huy hiệu quả thực chất.
Tăng lương cơ sở là một quyết sách đúng đắn, nhân văn và cần thiết. Nhưng giá trị của chính sách sẽ chỉ được cảm nhận trọn vẹn khi đồng lương tăng thêm vẫn giữ nguyên sức mua trong từng bữa cơm gia đình và từng khoản chi thiết yếu của cuộc sống.
Giải được bài toán giữ giá cũng chính là giữ trọn niềm tin của người dân vào chính sách, để mỗi lần tăng lương không chỉ là niềm vui trên bảng lương, mà thực sự trở thành động lực nâng cao chất lượng cuộc sống.



