Đối
với nhiều vị chủ tịch tỉnh, bị một cơ quan như Phòng Thương mại và Công
nghiệp Việt Nam (VCCI), một tổ chức mang tính chất của một hiệp hội,
đứng ra “xếp hạng” mình là điều dường như không thể chấp nhận được.
Chủ
tịch VCCI, ông Vũ Tiến Lộc, nhớ lại rằng trong những năm đầu tiên công
bố PCI, ông và các đồng sự nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, trong đó
có cả những cuộc điện thoại phản đối gay gắt từ các lãnh đạo tỉnh
thành.
Giờ đây,
khi PCI đã trở nên khá quen thuộc với đông đảo công chúng, liệu ông Lộc
và các đồng sự có tiếp tục nhận được các cuộc điện thoại từ các bộ
ngành về một
bảng xếp hạng mới mang tên MEI - chỉ số đánh giá hiệu quả xây dựng và thực thi pháp luật của các bộ?MEI
có lẽ đã không bao giờ ra đời được nếu không có trải nghiệm đầy khó
khăn từ chính PCI. Bà Phạm Chi Lan, nguyên Phó chủ tịch VCCI và là một
chuyên gia am tường về môi trường kinh doanh, nói rằng ngay từ thời điểm
khởi động PCI, đã có nhiều ý kiến đòi hỏi phải triển khai một chương
trình gì đó tương tự MEI.
Lý
lẽ của đòi hỏi này là, vì sao các bộ là những đơn vị tham gia xây dựng
nên hệ thống pháp luật kinh doanh lại không được đưa ra đánh giá và xếp
hạng, trong khi các tỉnh thành chỉ là các đơn vị thực thi lại phải
“chịu” điều đó?
Đòi hỏi là vậy, nhưng theo hồi tưởng của bà Lan, lúc đó việc này là “quá khó”!
Sự
ra đời của PCI, theo nhận định của một số chuyên gia, chính là một sự
“can đảm” của VCCI. Nhưng sự tồn tại và phát triển của nó còn xứng đáng
được ghi nhận hơn: từ chỗ hoài nghi và phản đối, giờ đây các tỉnh thành
đã có thái độ khác hẳn đối với PCI.
Một
số tỉnh thành còn coi việc cải thiện thứ hạng trong PCI như là mục tiêu
để phấn đấu, và mỗi bước cải thiện được coi như thành tích. Một số
khác, thậm chí đã mời chính các chuyên gia tham gia dự án PCI về làm
việc, để phân tích và tư vấn cho cách thức để cải thiện từng chỉ số cấu
thành nên kết quả PCI.
Từ
trải nghiệm của PCI, lãnh đạo các bộ có lẽ sẽ “bình tĩnh” hơn trước
MEI. Ít ra, MEI đã có bước khởi động từ một báo cáo tương tự, nhưng còn
giản lược hơn, đã được công bố năm ngoái là LDEA.
Có
điều gì chung trong hành trình từ PCI đến MEI? Có lẽ đó chính là dấu ấn
của xã hội dân sự, thể hiện rõ nhất qua từng phiếu khảo sát mà các
doanh nghiệp và hiệp hội doanh nghiệp đã gửi về VCCI. VCCI có lẽ đã
không thể thuyết phục được ai, nếu các kết quả họ công bố không phải là
tiếng nói từ cộng đồng doanh nghiệp.
Các
tỉnh thành đã không thể phủ nhận kết quả PCI bởi vì vị trí của họ được
thể hiện qua sự đánh giá của chính các doanh nghiệp trên địa bàn. Và giờ
đây, các bộ trưởng có lẽ cũng không thể phủ nhận kết quả của MEI vì đó
cũng là tiếng nói của cộng đồng doanh nghiệp, mà ít nhiều doanh nghiệp
trong đó vẫn đang chịu sự “chủ quản” từ chính các bộ.
Tại
lễ công bố MEI, GS. Đặng Hùng Võ nói sẽ tốt hơn nếu như một ngày nào
đó, báo cáo MEI cũng sẽ được xem như căn cứ để… đánh giá cán bộ. Vị
chuyên gia từng có một nhiệm kỳ làm Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi
trường đề xuất rằng sẽ là hợp lý nếu căn cứ vào MEI mà chấm điểm lãnh
đạo các bộ, từ đó làm cơ sở cho việc đề bạt cán bộ trong nhiệm kỳ tiếp
theo. Khác với lâu nay, việc đề bạt và đánh giá nhiều khi rất cảm tính,
việc định lượng được hiệu quả làm việc của các bộ trưởng như vậy cũng là
một cách làm hay.
Đề
xuất có vẻ… không thực tế này lại nhận được sự ủng hộ của nhiều đại
biểu tham gia lễ công bố MEI. Tuy nhiên, như nhiều đại biểu nhận xét,
việc MEI được công bố và có thể tạo ra một sức ép đáng kể lên hoạt động
của các bộ cũng đã là một thành công.
Cũng
cần nhắc lại là trong quá trình triển khai MEI, chỉ có 10/14 bộ “chịu”
cung cấp danh sách văn bản pháp luật mà bộ đó ban hành cho đại diện
VCCI. Sự thiếu hợp tác này cho thấy, điều mà bà Phạm Chi Lan cho là “rất
khó” trước đây, cũng không quá khó hiểu.
Việc các bộ trưởng có thể gọi điện cho ông Vũ Tiến Lộc là
có thể xảy ra. Nhưng dường như ông Lộc và các đồng sự cũng đã cảm nhận
và sẵn sàng cho mọi áp lực. Tháng trước, tại lễ công bố báo cáo khảo sát
16 luật liên quan đến kinh doanh, ông Lộc nói với đại sứ Anh, ngài
Anthony Stokes rằng VCCI đã và đang tạo ra những “cú sốc tích cực” trong
môi trường kinh doanh tại Việt Nam.
Có
lẽ, không có cách nào khác, phải đặt dưới áp lực của công luận, của xã
hội dân sự, các chủ thể đang có ảnh hưởng to lớn đến môi trường kinh
doanh mới “chịu” thay đổi một cách căn bản, tạo nền tảng phát triển mạnh
mẽ cho toàn bộ nền kinh tế.
Theo VnE