Mọi thứ vẫn bất ổn, sự sợ hãi vẫn còn, tương lai chưa rõ ràng. Nhưng bất chấp tất cả, chứng khoán vẫn tăng điểm.
Thị trường chứng khoán Việt Nam đã chứng kiến ít nhất hai
sóng tăng như vậy. Trước đây là con sóng tháng 3.2009 và hiện tại là
con sóng tháng 1.2012. Đủ mọi lý lẽ phản biện trái ngược nhau: người
mua chấp nhận “liều”, còn người bán sợ hãi chớp thời cơ cắt lỗ. Hành
động nào cũng có lý lẽ riêng và không thể phản biện đầy đủ.
Định
nghĩa của giới tài chính về con sóng tăng dạng này, là một thực tế mà
giá cổ phiếu cứ tăng bất chấp những bất ổn trên thị trường. Đặc điểm
của con sóng này là thanh khoản thường rất thấp khiến một bộ phận lớn
giới đầu tư không tin tưởng vào sự chắc chắn hoặc bền vững của thị
trường.
Đó chính là những gì đang xảy ra trên thị trường
chứng khoán Việt Nam từ đầu tháng 1.2012 đến nay. Rất, rất nhiều nhà
đầu tư chấp nhận bỏ cuộc chơi ngay từ đầu. Đến khi nhìn lại, hoá ra rất
nhiều cổ phiếu đã tăng trưởng tới hàng chục phần trăm chỉ trong một
tháng.
Một thống kê cho thấy sự tương đồng giữa các con
sóng tăng trong nghi ngờ. Riêng trong tháng 1 vừa qua, VN-Index tăng
khoảng 19,3% với thanh khoản bình quân 24,2 triệu cổ phiếu/phiên. Con
sóng tăng tháng 3.2009 cũng giúp VN-Index tăng 19%, thanh khoản bình
quân 16,6 triệu cổ phiếu/phiên. Con sóng tăng giữa tháng 8 và tháng
9.2011 vừa qua được xem là chắc chắn, cũng chỉ đạt mức tăng 22% nhưng
với thanh khoản bình quân 37 triệu cổ phiếu/phiên.
Chừng
nào dòng tiền còn vận động mạnh trong thị trường thì giá còn biến động
và khả năng chớp thời cơ hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ chịu đựng rủi
ro của mỗi người.
Việc cổ phiếu tăng giá nhưng khối
lượng giao dịch rất thấp trên phương diện phân tích kỹ thuật là không
an toàn, độ rủi ro cao, vì các tổ chức đầu tư lớn không thể mua bán một
cách dễ dàng. Do mức độ giải ngân vốn lớn, mối quan tâm hàng đầu của họ
là tính thanh khoản. Ngược lại, các nhà đầu tư cá nhân và tổ chức nhỏ
vẫn có thể tham gia và trong chừng mực nào đó, đã quản lý vốn tốt hơn
các tổ chức chuyên nghiệp. Thậm chí năm 2009, sóng tăng trong nghi ngờ
trên nhiều thị trường chứng khoán quốc tế còn bỏ lại đằng sau cả những
tổ chức đầu tư, những nhà quản lý quỹ sừng sỏ.
Đối với
thị trường chứng khoán Việt Nam trong một tháng qua, có hai giai đoạn
khá rõ ràng của con sóng. Giai đoạn một kéo dài từ khoảng 9.1.2012 đến
30.1.2012. Trong 11 phiên tăng liên tục này, VN-Index đạt mức tăng
trưởng 14,3% nhưng giá trị giao dịch cả hai sàn hàng ngày chỉ đạt xấp
xỉ 379 tỉ đồng. Quy mô giao dịch này là cực thấp so với bình quân trước
đó, rất giống với thời điểm tháng 1 – 2.2009.
Giai đoạn
hai mới diễn ra được 6 phiên gần đây, nhưng giá trị giao dịch mỗi ngày
lại đạt tới 771 tỉ đồng, tức là gấp đôi mức vốn vào thị trường của bình
quân 11 phiên trước đó.
Như vậy có thể thấy dòng tiền
chậm chân mới chỉ tham gia thị trường vài phiên và ngay lập tức giúp
thanh khoản cải thiện. Có thể nói đây là dòng vốn sửa sai vì áp lực lợi
nhuận không cho phép các tổ chức lặp lại sai lầm hoặc tỏ ra quá chậm
chạp trước các biến động mạnh của thị trường.
Sự phân
cực trong quan điểm đánh giá cơ hội phục hồi vẫn còn nguyên. Với những
người lạc quan, khi những gì xấu nhất của kinh tế vĩ mô đã qua đi, tức
là thị trường đã qua đáy. Khi chính sách tiền tệ thắt đủ chặt tức là
không thể chặt thêm nữa. Điều đó đồng nghĩa với các tin xấu đã được
phản ánh hết vào thị trường. Ngược lại, những người bi quan vẫn cho
rằng tình trạng trì trệ không thể gỡ bỏ ngay trong vài tháng mà cần
thời gian dài hơn. Chính sách tiền tệ thắt đủ chặt không có nghĩa là sẽ
sớm nới lỏng. Đó là chưa kể đến rất nhiều ẩn số như khả năng giảm lãi
suất, tái cơ cấu hệ thống ngân hàng và công ty chứng khoán…
Thị trường chứng khoán luôn tồn tại những nghịch lý khó lý giải và có lý lẽ riêng của nó: cái lý của dòng tiền.
Theo Hoàng Nguyên
Sài Gòn Tiếp thị